1. Home
  2. TRUYỆN
  3. Duyên mỏng hay dày cũng là duyên
Duyên mỏng hay dày cũng là duyên
0

Duyên mỏng hay dày cũng là duyên

3
0

Tôi không biết mình bôi thêm sáp vuốt tóc thì có mùi gì, chỉ biết nó ấn tượng với em lắm.

Chúng tôi gặp chung trường hồi ở Đà Lạt. Tôi là đội trưởng đánh trống, còn em hay đứng sau tôi. Khi đó, tôi để ý em hay hít ngửi mùi tóc mình. Nhưng người chẳng hỏi gì cả.

Cứ thế, tôi ra trường, vào làm ngành y. Một lần được cử đi lấy máu nhân đạo, người ta chụp ảnh tôi, đăng lên Facebook của trang tình nguyện. Thế là em biết được liền nhắn tin.

“Hồi đó anh là đội trưởng đánh trống phải không?”

“Hồi đó em thích cái mùi anh lắm. Mãi sau này, em mới biết đó không phải nước hoa, mà là keo vuốt tóc.”

Cái duyên lạ, bắt đầu với mùi keo vuốt tóc từ cái thuở nào.
___

Ngày nào em cũng gội đầu cho tôi, hoặc bận quá, thì khi ngủ sẽ ngửi mùi tóc. Em thích luồn những ngón tay rồi gãi nhẹ. Người bảo, nếu tôi bị bắt đi, cứ rải tóc xuống đất, em ngửi được mùi liền.

Cách em gội đầu cho tôi cũng kì quặc. Khi thô bạo, chút cáu bẳn. Khi dịu dàng, ngọt ngào. Đôi khi em cứ áp mắt vào lớp xà bông ấy, gò má cọ nhẹ như mấy nàng mèo hoang.

“Chuyện tình này giống như con chó con mèo yêu nhau. Một con thích xoa đầu, đứa còn lại thích cạ cạ nhỉ?” – Có lần, tôi từng đùa em vậy.

“Không. Em đang tu đấy.”

“Tu?”

“Ừ. Người ta dùng tràng hạt để tâm tịnh, em dùng tóc anh. Vò từng cái nhẹ. Không nhanh không chậm, đều đặn. Cứ thế, mấy cái muộn phiền cứ trôi.”

Tôi không nói gì, vì không rành Phật giáo. Tự nhiên, tôi nghĩ vui, thôi tu vậy không thành Thánh thành Thần, cũng hoá nên đôi. Thế cũng được…
____

“Lỡ già, chẳng còn tóc để ngửi thì sao?”

Có lần, tôi hỏi em thế. Người để tôi gối đầu lên chân. Sài Gòn khi đó lành lạnh. Có mùi cô liêu lạc lõng, cuộn mình giữa phố phường nhộn nhịp. Đèn vàng trong nhà, em đã bật. Gương mặt người thật lạ, vừa an yên, vừa khắc khoải. Như thể, em như kẻ học buông bỏ, muốn thảy hết mà còn vấn vương bao điều.

“Mùi nó thơm ở đây và ở đây này.” – Em chỉ vào tim và đầu – “Cái mùi keo vuốt tóc của anh ám ảnh em chục năm còn gì!”

“Ừ heng! Có cái mùi mà em nhớ dai ghê.”

“Ừ. Chẳng hiểu. Nhưng có lẽ là duyên.”

“Duyên gì ngộ.”

“Ừ, duyên mỏng hay dày cũng là duyên. Sống trăm tuổi hay chỉ vỏn vẹn 21 ngày, cũng có nghĩa.”

Chắc em nói đúng. Nhiều cái như làn hương, cứ ám ảnh mãi, dù chẳng thể vẽ thành hình, thành khối được. Cái duyên người, chắc cũng mỏng tang mà kéo dài dài.

Đêm đó, em vùi mặt vào lồng ngực tôi, ngủ say. Tôi xoa tóc em, tưởng tưởng màu tóc dài rồi cắt ngắn, đen thành bạc, bạc thành hư vô. Nhưng sao, cái dáng hình người vò tóc tôi vẫn ở đó, lay lắt, mà chẳng tàn.

Photo: Phúc Võ
Tác giả: Yang Phan

Lượt xem: 3

LEAVE YOUR COMMENT

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *