1. Home
  2. TRUYỆN
  3. Gã vẫn là cậu nhóc
Gã vẫn là cậu nhóc
0

Gã vẫn là cậu nhóc

8
0

Từ khi nào, gã đã có cái vẻ của kẻ sang trọng ngạo nghễ. Gã biết chọn loại suit may đo, bỏ đi mấy bộ áo rẻ tiền. Gã biết cách làm khách hàng lên đỉnh nhờ dịch vụ của mình, và thảy kẻ thù xuống vũng bùn.

– Anh sẽ không có ngày này nếu không có em. – Gã đáp thế.
_____________

Cũng phải!

Cái hồi đó, gã đếch có gì, chỉ là tay chạy vặt cho mấy dự án nhỏ lẻ. Rồi gã lên từ từ. Sự thông minh của người đàn ông đó, mấy trò tâm lý mà tôi học được từ bố mình – vốn là một thương nhân – giúp gã phát triển. Gã lên chức trưởng phòng rồi nghỉ làm lập công ty riêng.

Gã là doanh nhân thành đạt, làm từ thiện nhiều. Chỉ khi ở bên tôi, gã vẫn là cậu nhóc.

Người đàn ông ấy vô tư, đôi phần ngạo mạn. Gã yêu tôi, và tôi chấp nhận mọi thứ từ kẻ ấy. Cả thói tự kiêu của gã. Sự hào nhoáng của con người này.

Dù mặc suit hay trần trụi, gã vẫn thơm ngát.
_______________

Nhưng rồi, gã dính vào cáo buộc dùng chất cấm.

Bức ảnh bị tuồn trên mạng. Gã cùng những doanh nhân hút ke, vài em chân dài lắc cặp mông vào ống kính, ngon lành như mấy trái bong bóng mọng nước. Gã đứng ngoài cuộc vui tình thú, nhưng tay lại cầm điếu cần sa gói vội.

Những tờ báo kinh doanh đưa gã lên trang đầu. Nhiều năm, gã lên đỉnh cao. Một bức ảnh, gã xuống vực thẳm.

“Anh có hút cần, nhưng anh không phản bội em.” – Gã khóc. Lúc đó, chẳng còn là tay doanh nhân hô mưa gọi gió trên thương trường. Gã là đứa trẻ la hét vì bị bắt tội.

Lúc đó, tôi và gã chỉ nhìn nhau. Trên điện thoại, tít báo giật gân vẫn đều đặn lan rộng.
_______________

Bố tôi đã phản ứng rất mạnh. Ông bảo rằng, đừng trưng cái vẻ ngoan hiền khi bản thân đổ đốn.

– Hãy bỏ nó, trước khi quá muộn.

Tôi đã suy nghĩ lời bố rất nhiều. Nhưng rồi cuối cùng, tôi đáp lại:

– Con sẽ cùng ảnh vượt qua chuyện này.
_______________

Tôi và gã bắt đầu quá trình làm lại danh tiếng của mình.

Đầu tiên, tôi bắt gã phải xin lỗi tất cả mọi người, và đưa ra kế hoạch cải thiện thói quen xấu của mình. “Tất cả phải rõ ràng, và anh phải làm được.” – Tôi ra lệnh.

Gã làm theo. Dĩ nhiên, những tin tức trái chiều vẫn còn đó. Nó nhanh chóng ảnh hưởng đến công việc của gã. Nhưng theo thời gian, mọi thứ bắt đầu ổn định. Bởi lẽ, công chúng dễ quên.

Mùa dịch, gã làm từ thiện mọi cách có thể, bắt đầu từ việc trợ cấp nhân viên đến khách hàng. Gã thường xuyên tham gia những buổi động viên người nghiện. Khi mọi chuyện ổn, tôi mời tờ báo danh tiếng đưa bài phỏng vấn về gã với dòng tít: “Doanh nhân X: Tôi muốn hoàn thiện chính mình.”

Và rồi, sóng gió đã qua.
________________

Bố tôi đã rất ngạc nhiên trước những gì tôi đã làm.

– Con luôn là đứa cực đoan. Phải, thậm chí con hà khắc với mọi người. Nhưng con vẫn ở cạnh thằng đó.

– Con chỉ nghĩ đó là một sai lầm.

– Đó có phải tình yêu không? – Ông hỏi tiếp.

Lưỡng lự một lúc, tôi đáp lại:

– Anh ấy là một đứa trẻ, bố ạ. Người ta chỉ thấy đó là doanh nhân thành đạt, những thứ hào nhoáng khi anh ấy thành công. Nhưng con thì khác. Con thấy gã trai đó từng khóc vì thất nghiệp, từng rửa bát để trả tiền nhà, từng từ chối người giàu để bên cạnh con.

“Tất cả quá trình đó, con đều thấy. Vì thế, anh ấy xứng đáng được tha tội và sửa chữa. Ai cũng cần phải trưởng thành mà, phải không bố?”

Bố nhìn tôi. Cơ mặt ông giãn ra. Bất ngờ ông cười lớn. Giây phút đó, tôi nhìn thấy ánh mắt ông hao hao giống gã. Phải chăng, ông cũng từng đi qua tháng ngày đó?

Ảnh: Takeshi Kaneshiro – The Odd One Dies
Tác giả: Yang Phan

Lượt xem: 8

LEAVE YOUR COMMENT

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *