1. Home
  2. TRUYỆN
  3. Người yêu tôi chết
Người yêu tôi chết
0

Người yêu tôi chết

9
0

Nếu mai anh chết, em chỉ được buồn thôi, buồn một ngày, khóc một ngày, nhớ anh một ngày thôi em nhé……

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và trong nhà

 

Công việc của những ngày cuối tháng thật lu bu, bận bịu, nhiều lúc muốn nghỉ việc cho xong, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nghỉ thì sẽ tìm việc mới, mà tìm việc mới rồi cũng sẽ lại lu bu. Cái gì cũng có quy luật của nó mà (và đó là quy luật ….tôi vừa nghĩ ra). Nói chung từ ngày đi làm đến giờ, tôi không lo lắng gì lắm về công việc cả, nhưng dạo này, tôi đang cố gắng phấn đấu để kiếm tiền và tăng lương. Thêm nữa, tôi sẽ nghỉ một ngày thứ 7, để đi chơi với “người yêu to bự”, nên tôi ráng làm hết, làm hết…..

Anh “người đàn ông” lớn hơn em 3 tuổi, đời F1, thế hệ 9x. Anh không phải là soái ca nhưng được cái dễ thương và yêu em vô cùng. “Ông bồ tăng động ” của em lúc nào cũng nhí nhố giống như 1 đứa trẻ.

Khoảng thời gian gần đây, anh thường dắt tôi đi đây đi đó. Tôi tìm cách từ chối rất nhiều, nhưng sợ anh buồn lắm, nên tôi cố gắng sắp xếp đi chơi với anh.
Hơn 1 tuần rồi mới gặp anh.
Tôi thấy bàng hoàng và xót xa quá. Chả biết sao dạo này anh ấy xanh xao, gầy gò thế?
Anh hỏi tôi: “Em dạo này …bỏ bê anh dữ rồi đấy nha”. Anh trách tôi, khi tôi đến thăm anh.
Sợ tôi nghĩ là anh bắt bẻ tôi, nên anh đùa: “Nhớ anh đến mức tới đây thăm anh à? Haha”

9h sáng hôm sau, hai đứa tui đã có mặt ở biển. Chả hiểu nổi có gì hay ho mà đi biển giờ này. Bình minh đã qua, hoàng hôn chưa đến. Nhưng nghĩ trong bụng thế thôi, chứ tôi chả dám phàn nàn. Nói này nói kia, anh mà buồn là tôi cũng buồn lây ấy.

Ánh nắng trưa, muốn cháy da. Bờ cát trắng trải dài miên man dọc bờ biển nóng đến bỏng chân. Anh ghì vai kéo tôi ra khỏi khách sạn, kéo tôi đi bộ trên bờ cát ấy cùng anh. Anh đội cái nón lưỡi trai màu trắng, chân đeo dép lào nữa. Nắng thế này mà áo 2 dây với quần soọc. Tôi khoác thêm cho anh 1 cái khăn tắm. Anh nhăn mặt “trông anh có đen quá không?”. “Em bắt đeo thêm khẩu trang nữa bây giờ, gầy mà đen là xấu lắm đấy”. “Dạ, anh biết rồi ạ!”. Hơ hơ, hôm nay ngoan ghê.
Hơi biển mằn mặn, gió nhè nhẹ, tiếng sóng dào dạt, mọi lo toan, muộn phiền, những ngột ngạt, của công việc của cuộc sống thành thị bị sóng cuốn trôi xa mãi xa mãi. Tôi lặng nhìn trìu mến… Em thương anh lắm.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người
Tôi đã từng quen con gái cho đến khi anh xuất hiện. Những ngày tháng sau đó, tình cảm của tôi chuyển sang hết cho anh. Tôi quen anh qua blued cũng hơn 1 năm trời. Nhưng tự tôi đâu có muốn thế. Chỉ vì trái tim loạn nhịp. Có ai có thể tự bóp nát trái tim để không yêu, để không hận, không thù… tôi không muốn yêu con gái nữa. Nhưng thực sự tôi đã yêu anh mất rồi.

Biển về đêm, đẹp hơn nhiều. Người ta cảm nhận biển bằng trái tim chứ không bằng đôi mắt. Chân trần bước đi trên cát ẩm, một luồng lạnh chạy khắp người. Sóng vẫn xô bờ, gió vẫn thổi, ồn ào náo nhiệt nhưng bình yên thấy lạ.

– Em!
– Hả?
– Anh cõng em nhá! Nhá…nhá..nhá!

Tôi chưa kịp trả lời, anh đã ngồi xuống để tôi lên lưng anh ấy.

Tình yêu của chúng tôi cực kì…romantic. Thật ra, anh là người lãng mạn, còn tôi bị …dụ. Thường thường, những khung cảnh lãng mạn đều do anh …vẽ ra. Còn tôi, chỉ góp phần sơn màu. Cứ thế, sao tôi lại không yêu anh cho được.

Tôi ngồi trên lưng anh tôi quậy. Dang tay, dang chân vẫy vẫy. Haha, giả sử bây giờ tôi bỏ tay ra thì sao nhỉ. Suỵt, nghĩ trộm thôi.
– Em này!
– Uhm…sao anh?
– Bờ cát và con sóng yêu nhau nhỉ?
– Hả?
– Này nhé, có phải là sóng vẫn từ xa …chạy vào ôm lấy cát. Còn cát thì ngày một lấn ra xa chẳng phải là để gần sóng hơn nữa à.
– Uhm, đúng rồi!
– Nếu….được chọn, em thích mình là bờ cát hay con sóng?
– Ơ, khó quá…. Thế anh thích là gì? Em sẽ là cái con lại.
– Anh thích á?Khó nhỉ? Ừ thì, anh thích chúng ta là sóng và cát. Anh thích sóng và cát mãi ở bên nhau.
– Chúng ta sẽ mãi ở bên nhau mà.

Anh im lặng. Gió vẫn thế, cát vẫn thế vẫn miệt mài với quy luật tự nhiên của mình. Chỉ có anh tự nhiên khác lạ. Chỉ có tôi, tự nhiên thấy bồn chồn ruột gan khi thấy anh thở dài. Lạ quá! “Người yêu to bự” của tôi xưa nay đâu bao giờ như thế. Tôi im lặng theo anh. Anh câu vào vai tôi. Tôi lặng lẽ đếm bước chân. 1…2…3… …99…100.
– Em này!
– Uhm…Em đang nghe.
– Anh hỏi…nhưng em phải trả lời thật nhé.
– Anh hỏi đi!
– Em phải hứa sẽ trả lời thật lòng cơ.
– Em hứa!
– Nếu….nếu mai anh chết, em có buồn không?
– Anh sao thế hả? Hỏi linh tinh em không trả lời đâu.
– Em hứa rồi mà. Em trả lời đi. Em có buồn không?
– Không!
– À! Em hết yêu anh rồi à? Kệ, anh vẫn yêu em.
– Nếu mai anh chết, em sẽ không buồn, vì em sẽ chết theo anh.

Tôi trả lời, thật lòng đấy. Anh hỏi tôi một điều mà tôi chẳng bao giờ nghĩ đến. Anh lạ thật. Biết rằng, câu trả lời ấy là điều đầu tiên và duy nhất tôi nghĩ ra để đáp lại anh. Anh im lặng, tôi chuẩn bị đếm bước chân thì anh phá lên cười.
– Hahaha, em ngốc quá.
– …
– Nếu mai anh chết, em chỉ được buồn thôi, buồn 1 ngày, khóc 1 ngày, nhớ anh 1 ngày, sau đó, phải sống thật tốt, thật vui, sống cả phần của anh nữa mà. Không được chết theo anh ngốc ạ. Nhớ chưa?
– Anh điên à.. hết truyện để nói rồi hả? Trăng lên kìa. Anh không muốn ngắm à?
– Chả thích, ngắm em thích hơn.
Anh dụi đầu vào bụng tôi. Không hiểu sao mắt tôi cay xè, không hiểu sao lòng tôi hụt hẫng, không hiểu sao….trái tim tôi thắt lại, đau đớn từng cơn.

Sáng hôm sau, anh gọi tôi dậy sớm. Lại chạy trên cát và ngắm bình minh trên biển.

Về thành phố, tôi lại vùi đầu vào công việc. Tôi vẫn qua thăm anh những lúc có thể. Tôi rất thích nhìn anh lúc anh cười và đón tôi niềm nở…
Những ngày công việc bận rộn, em quay cuồng vì nó. Mà quên cả quên ăn, quên ngủ… Quên cả anh… Cho đến khi em nhận được cuộc gọi từ bác sĩ: “Anh đã nhập viện!”

Sét đánh ngang tai tôi, bầu trời như sụp xuống trên đầu tôi. “Nếu mai anh chết, em chỉ được buồn thôi, buồn 1 ngày, khóc 1 ngày, nhớ anh 1 ngày, sau đó, phải sống thật tốt, thật vui, sống cả phần của anh nữa mà. Không được chết theo anh ngốc ạ. Nhớ chưa?” Từng câu chữ, từng lời anh nói nhảy múa xung quanh tôi. Tôi sợ, tôi run lên vì sợ. Anh trong phòng cấp cứu, người ta nói với tôi rằng chính tôi cũng không hề biết anh bị căn bệnh …ung thư nghiệt ngã giai đoạn cuối. Anh giấu tôi, vì muốn tôi vô tư sống. Người ta cũng nói với tôi, người đàn ông đang khuỵu xuống bên ghế kia, chính là ba anh. Mẹ anh mất từ lâu cũng vì căn bệnh quái ác ấy. Mắt tôi nhòe đi, cổ tôi nghẹn đắng, những tiếng nấc xót xa bật lên thành tiếng, tim tôi thắt lại….nín thở…

Trong hình ảnh có thể có: văn bản cho biết 'Em tron 18, anh thì 21 Nam em 19, anh đă 22 Khi em 22, anh vần giü hoài cai tuoi xuân ấy...'

Những ngày sau đó, anh ra vào viện liên tục. Tôi nắm lấy bàn tay gầy gò của anh lòng quặn thắt. Anh thì vẫn thế, vẫn cười vẫn nói, vẫn không biết rằng có một ngày bờ cát sẽ rời con sóng.

Anh yếu hơn, tôi nghỉ 1 tuần để túc trực anh trong bệnh viện. Từng giây từng phút bên anh, hơn ai hết tôi hiểu, anh sẽ đang xa tôi. Tôi vẫn phải cố mỉm cười, vẫn hết sức vui vẻ khi cạnh anh. Vẫn là nơi để anh dựa đầu vào thiu thiu ngủ.

– Em này!
– Dạ … có em!!!
– Hi, em ngoan thế!
– …
– Em dẫn anh trốn viện đi!
– Trốn viện!?
-Ừ….
– Em là công dân chân chính không làm việc phạm pháp đâu.
– Ai bảo em làm việc phạm pháp đâu. Ra ngoài một tí thôi.

Tôi lấy áo gió cho anh. “Nhưng em phải cõng anh, anh mới trốn”. Hơ, đúng là chỉ có anh. Nhiều điều kiện ghê. “Dạ, em cõng”.
Chúng tôi băng qua đường, sang công viên đối diện. Anh trên lưng tôi, hiền lành khác lạ. Có lẽ, anh đã không còn đủ sức để nhí nhảnh như anh ngày nào…
Anh nhìn tôi cười, mà nước mắt tôi rơi… Anh hỏi: ” Sao em lại khóc? “.

Tôi lặng lại, xót xa, đau đớn. Tôi không biết phải nói như thế nào. Tôi chết điếng. Tôi lại im lặng. Từ bao giờ tôi sợ những lúc như thế này… Rồi anh nấc lên một tiếng. Anh khóc!
Những giọt nước mắt anh rơi.. Tôi đặt tay anh lên tay tôi, tôi ôm chặt anh… Những hơi thở nặng nhọc của anh truyền vào tay tôi…

Anh khẽ :
– Anh thích thả tro anh xuống biển. Anh sẽ là con sóng. Dù xa muôn trùng sóng cũng tìm về với cát. Anh sẽ mãi ôm lấy cát.

Anh siết chặt vòng tay ôm tôi. Thật chặt thật chặt, rồi lỏng dần ra. Tôi quay lưng, bước nhanh về bệnh viện. Anh thì thầm “1 ngày buồn, 1 ngày khóc và 1 ngày nhớ thôi em nhé. Anh yêu em!”

Đôi tay anh buông hẳn ra, tôi khuỵu xuống hét lên đau đớn. Tại sao lại như thế hả ông trời. Tại sao lại là anh…tại sao…tại sao

1 ngày buồn, 1 ngày khóc, 1 ngày nhớ thôi sao anh??? Em sẽ nhớ anh cả đời này, cả vạn đời sau. Anh là con sóng thì em sẽ là bờ cát. Bờ cát sẽ mãi chờ con sóng, đợi con sóng, dù là trong giấc mơ.
….

____END____

Lượt xem: 9

LEAVE YOUR COMMENT

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *